Thứ Năm sau Chúa nhật VII Thường Niên (năm chẵn)

Gc 5,1-6; Tv 48; Mc 9,38-40.

 

BÀI ĐỌC 1                       Gc 5,1-6

“Tiền lương các thợ gặt đang kêu lên oán trách, và tiếng kêu đã thấu đến tai Chúa.”

 Bài trích thư của Thánh Gia-cô-bê Tông đồ.

 1 Giờ đây, hỡi những kẻ giàu có, các người hãy than van rên rỉ về những tai hoạ sắp đổ xuống trên đầu các người. 2 Tài sản của các người đã hư nát, quần áo của các người đã bị mối ăn. 3 Vàng bạc của các người đã bị rỉ sét; và chính rỉ sét ấy là bằng chứng buộc tội các người; nó sẽ như lửa thiêu hủy xác thịt các người. Các người đã lo tích trữ trong những ngày sau hết này. 4 Các người đã gian lận mà giữ lại tiền lương của những thợ đi cắt lúa trong ruộng của các người. Kìa, tiền lương ấy đang kêu lên oán trách các người, và tiếng kêu của những thợ gặt ấy đã thấu đến tai Chúa các đạo binh. 5 Trên cõi đất này, các người đã sống xa hoa, đã buông theo khoái lạc, lòng các người đã được no đầy thoả mãn trong ngày sát hại. 6 Các người đã kết án, đã giết hại người công chính, và họ đã chẳng cưỡng lại các người.

 

ĐÁP CA                Tv 49,14-15ab.15cd-16.17-18.19-20 (Đ. Mt 5,3)

 Đáp:  Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó,

          vì Nước Trời là của họ.

 14Phường tự mãn tự kiêu, số phận là thế đó, bọn ỷ tài khéo nói, hậu vận chính là đây. 15ab Như đoàn vật nhốt trong âm phủ, chính tử thần canh giữ chăn nuôi. /Đ.

 15cdChúng nhào thẳng xuống nơi huyệt mả, sẽ tiêu tan cả đến hình hài, chốn âm phủ thành nơi cư ngụ. 16Nhưng Chúa Trời sẽ chuộc mạng tôi, gỡ tôi ra khỏi quyền lực âm phủ. /Đ.

 17Đừng sợ chi khi có kẻ phát tài, hoặc cửa nhà tăng thêm vẻ phong lưu, 18 vì khi chết, nó đâu mang được cả, kiếp vinh hoa chẳng theo xuống mộ phần. /Đ.

 19 Lúc sinh thời, nó tự hào tự đắc: “Mình làm nên, thiên hạ tán dương mình! ” 20 Nhưng rồi nó cùng tổ tiên về chung kiếp, chẳng bao giờ còn được thấy ánh dương! /Đ.

 

Tung hô Tin Mừng           x. 1Tx 2,13

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a.

          Anh em hãy đón nhận lời Thiên Chúa, không phải như lời người phàm,

          nhưng như lời Thiên Chúa, đúng theo bản tính của lời ấy. Ha-lê-lui-a.

 

TIN MỪNG                                                                  Mc 9,41-50

 “Thà cụt một tay mà được vào cõi sống còn hơn là có đủ hai tay mà phải sa hoả ngục.”

 + Tin Mừng Chúa Giêsu Ki-tô theo Thánh Mác-cô.

 41 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Ai cho anh em uống một chén nước vì lẽ anh em thuộc về Đấng Ki-tô, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu. 42 “Ai làm cớ cho một trong những kẻ bé mọn đang tin đây phải sa ngã, thì thà buộc cối đá lớn vào cổ nó mà ném xuống biển còn hơn. 43 Nếu tay anh làm cớ cho anh sa ngã, thì chặt nó đi; thà cụt một tay mà được vào cõi sống còn hơn là có đủ hai tay mà phải sa hoả ngục, phải vào lửa không hề tắt. [44]45 Nếu chân anh làm cớ cho anh sa ngã, thì chặt nó đi; thà cụt một chân mà được vào cõi sống còn hơn là có đủ hai chân mà bị ném vào hoả ngục. [46]47 Nếu mắt anh làm cớ cho anh sa ngã, thì móc nó đi; thà chột mắt mà được vào Nước Thiên Chúa còn hơn là có đủ hai mắt mà bị ném vào hoả ngục, 48 nơi giòi bọ không hề chết và lửa không hề tắt. 49 Quả thật, ai nấy sẽ được luyện bằng lửa như thể ướp bằng muối. 50 Muối là cái gì tốt. Nhưng muối mà hết mặn, thì anh em sẽ lấy gì ướp cho mặn lại? Anh em hãy giữ muối trong lòng anh em, và sống hòa thuận với nhau.”

 

Suy Niệm:     Lối sống phải có của người môn đệ Đức Kitô

            Khi một người muốn trở thành môn đệ của ai, anh muốn trở nên giống thầy mình, không chỉ vì thầy có những đạo lý khôn ngoan và hiệu quả cho cuộc sống; nhưng còn vì thầy có cách sống phản chiếu những đạo lý này. Tương tự như thế cho người môn đệ Đức Kitô, chúng ta đi theo Đức Kitô là vì chúng ta thấy Ngài mặc khải cho chúng ta những đạo lý tuyệt vời của Thiên Chúa. Chúng ta muốn thực thi các đạo lý này để mưu cầu những hiệu quả tốt cho cuộc đời. Thật không còn gì vô ích hơn khi theo Thầy mà không chịu thực thi những đạo lý Thầy dạy.

            Hai bài đọc hôm nay muốn chúng ta nhìn xem hai lối sống theo tiêu chuẩn của thế gian và của Đức Kitô. Trong bài đọc I, thánh Giacôbê muốn các tín hữu phải tránh xa lối sống tham lam, vơ vét của cải của người thế gian, vì lối sống này sẽ tố cáo chúng ta trong Ngày Phán Xét và không được dự phần vào cuộc sống đời đời với Thiên Chúa. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu dạy các môn đệ phải có lòng bác ái, phải làm gương sáng, và phải diệt trừ tội lỗi bằng bất cứ giá nào.

Thứ Tư sau Chúa nhật VII Thường Niên (năm chẵn)

Gc 4,13-17; Tv 48; Mc 9,38-40.

BÀI ĐỌC 1                        Gc 4,13-17

“Các người không biết cuộc đời mình ngày mai sẽ ra sao?

Hãy nói: “Nếu Chúa muốn.”

Bài trích thư của Thánh Gia-cô-bê Tông đồ.

13 Anh em thân mến, bây giờ, hãy nghe tôi, những kẻ nói: “Hôm nay hoặc ngày mai, chúng ta sẽ đi đến thành nọ thành kia, sẽ ở lại đó một năm và buôn bán kiếm lời”. 14 Trong khi các người không biết cuộc đời mình ngày mai sẽ ra sao. Thật vậy, các người chỉ là hơi nước xuất hiện trong giây lát, rồi lại tan biến đi. 15 Thay vì nói: “Nếu Chúa muốn, chúng ta sẽ sống và làm điều nọ điều kia”, 16 thì các người lại tự phụ vì những chuyện khoác lác của mình. Mọi thứ tự phụ như thế đều xấu. 17 Vậy kẻ nào biết làm điều tốt mà không chịu làm thì mắc tội.

 

ĐÁP CA                                      Tv 48,2-3.6-7.8-9.10-11 (Đ. Mt 5,3)

Đáp:  Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó,

          vì Nước Trời là của họ.

2 Hãy nghe đây, ngàn muôn dân hỡi, lắng tai nào, hết thảy thế nhân, 3 cả thường dân lẫn người quyền quý, hạng phú gia với kẻ cơ bần. /Đ.

6 Ngày vận hạn cớ chi phải sợ, lúc bọn gian manh theo sát bủa vây tôi? 7 Chúng cậy vào của cải, lại vênh vang bởi lắm bạc tiền. /Đ.

8 Nhưng nào có ai tự chuộc nổi mình và trả được giá thục hồi cho Thiên Chúa? 9 Mạng người dù giá cao mấy nữa, thì rồi ra cũng chấm dứt đời đời. /Đ.

10 Nào phàm nhân sống mãi được sao mà chẳng phải đến ngày tận số? 11 Kìa thiên hạ thấy người khôn cũng chết, kẻ ngu đần dại dột cũng tiêu vong, bỏ lại tài sản mình cho người khác. /Đ.

 

Tung hô Tin Mừng           Ga 14,6

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a.

Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống

không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Thầy. Ha-lê-lui-a.

 

TIN MỪNG                                                                  Mc 9,38-40

 “Ai không chống lại chúng ta là ủng hộ chúng ta.

+Tin Mừng Chúa Giêsu Ki-tô theo Thánh Mác-cô.

38 Khi ấy, ông Gio-an nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, chúng con thấy có người lấy danh Thầy mà trừ quỷ. Chúng con đã cố ngăn cản, vì người ấy không theo chúng ta.” 39 Đức Giê-su bảo: “Đừng ngăn cản người ta, vì không ai lấy danh nghĩa Thầy mà làm phép lạ, rồi ngay sau đó lại có thể nói xấu về Thầy. 40 Quả thật, ai không chống lại chúng ta là ủng hộ chúng ta.

 

Suy Niệm:     Sự quan phòng của Thiên Chúa

Con người dệt nhiều mộng ước cho cuộc đời mình; nhưng rất ít khi thành tựu. Đa số những gì con người không nghĩ tới, chúng lại xảy ra. Khi cha mẹ mới có con, họ dệt bao nhiêu mộng ước cho cuộc đời của con; nhưng rất ít khi con họ đạt được điều mộng ước mà họ muốn.

Các bài đọc hôm nay muốn chúng ta nhìn ra một chân lý căn bản: cuộc đời chúng ta được điều khiển bởi Thiên Chúa, và chúng ta phải bước đi trong đường lối của Ngài. Trong bài đọc I, thánh Giacôbê khuyên các tín hữu đừng kiêu căng, hống hách, phác họa chuyện làm giàu, vì họ không biết ngày mai sẽ ra sao. Thay vào đó, họ phải khiêm nhường tùy thuộc cuộc đời của họ nơi Thiên Chúa, Đấng ban sự sống cho họ và điều khiển cuộc đời của họ. Trong Phúc Âm, tông-đồ Gioan khó chịu và ngăn cấm một người trừ quỉ, vì người đó không thuộc hàng ngũ các môn đệ của Chúa Giêsu. Ngài khiển trách Gioan và giải thích lý do nếu một người trừ được quỉ, người đó phải có niềm tin nơi Thiên Chúa.

Thứ Ba sau Chúa nhật VII Thường Niên (năm chẵn)

Gc 4,1-10; Tv 54; Mc 9,30-37.

BÀI ĐỌC 1                       Gc 4,1-10

“Anh em xin mà không được, là vì anh em xin với tà ý.”

Bài trích thư của Thánh Gia-cô-bê Tông đồ.

1 Anh em, bởi đâu có chiến tranh, bởi đâu có xung đột giữa anh em? Chẳng phải là bởi chính những khoái lạc của anh em đang gây chiến trong con người anh em đó sao? 2 Thật vậy, anh em ham muốn mà không có, nên anh em chém giết; anh em ganh ghét cũng chẳng được gì, nên anh em xung đột với nhau, gây chiến với nhau. Anh em không có, là vì anh em không xin; 3 anh em xin mà không được, là vì anh em xin với tà ý, để lãng phí trong việc hưởng lạc. 4 Hỡi những kẻ ngoại tình, các người không biết rằng: yêu thế gian là ghét Thiên Chúa sao? Vậy ai muốn là bạn của thế gian thì tự coi mình là thù địch của Thiên Chúa. 5 Hay các người nghĩ rằng lời Kinh Thánh sau đây là vô nghĩa: Thần Khí mà Thiên Chúa đã đặt trong chúng ta, ước muốn đến phát ghen lên? 6 Nhưng ân sủng Người ban còn mạnh hơn; vì thế, có lời Kinh Thánh nói: Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ơn cho kẻ khiêm nhường. 7 Anh em hãy phục tùng Thiên Chúa. Hãy chống lại ma quỷ; chúng sẽ chạy xa anh em. 8 Hãy đến gần Thiên Chúa, Người sẽ đến gần anh em. Hỡi tội nhân, hãy rửa tay cho sạch; hỡi kẻ hai lòng, hãy tẩy luyện tâm can. 9 Hãy cảm cho thấu nỗi khốn cùng của anh em, hãy khóc lóc than van. Chớ gì tiếng cười của anh em biến thành tiếng khóc, niềm vui của anh em đổi ra nỗi buồn. 10 Anh em hãy hạ mình xuống trước mặt Chúa và Người sẽ cất nhắc anh em lên.

ĐÁP CA                           Tv 54,7-8.9-11a.23 (Đ. c. 23a)

Đáp:  Hãy trút nhẹ gánh lo vào tay Chúa,

          Người sẽ đỡ đần cho.

7 Con tự nhủ: “Phải chi được đôi cánh bồ câu để bay bổng tìm nơi an nghỉ! 8 Tôi sẽ lánh đi mãi tận chốn xa vời, vào ở trong sa mạc. /Đ.

9 Tôi sẽ vội tìm nơi ẩn trú, tránh khỏi cơn giông tố bão bùng.” 10 Lạy Chúa, xin Ngài gây xáo trộn và làm cho ngôn ngữ chúng bất đồng, 11a vì trong thành, con chỉ thấy bạo hành và tranh tụng. /Đ.

23 Hãy trút nhẹ gánh lo vào tay Chúa, Người sẽ đỡ đần cho, chẳng để chính nhân phải nghiêng ngửa bao giờ. /Đ.

Tung hô Tin Mừng           Gl 6,14

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a.

Ước chi tôi chẳng hãnh diện về điều gì, ngoài thập giá Chúa.

Nhờ thập giá Người, thế gian đã bị đóng đinh vào thập giá đối với tôi,

và tôi đối với thế gian. Ha-lê-lui-a.

TIN MỪNG                       Mc 9,30-37

“Con Người sẽ bị nộp. Ai muốn làm người đứng đầu,

thì phải làm người phục vụ mọi người.”

+Tin Mừng Chúa Giêsu Ki-tô theo Thánh Mác-cô.

30 Khi ấy, Đức Giê-su và các môn đệ đi băng qua miền Ga-li-lê. Nhưng Đức Giê-su không muốn cho ai biết, 31 vì Người đang dạy các môn đệ rằng: “Con Người sẽ bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Người, và ba ngày sau khi bị giết chết, Người sẽ sống lại.” 32 Nhưng các ông không hiểu lời đó, và các ông sợ không dám hỏi lại Người. 33 Sau đó, Đức Giê-su và các môn đệ đến thành Ca-phác-na-um. Khi về tới nhà, Đức Giê-su hỏi các ông: “Dọc đường, anh em đã bàn tán điều gì vậy?” 34 Các ông làm thinh, vì khi đi đường, các ông đã cãi nhau xem ai là người lớn hơn cả. 35 Rồi Đức Giê-su ngồi xuống, gọi Nhóm Mười Hai lại mà nói: “Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người.” 36 Kế đó, Người đem một em nhỏ đặt vào giữa các ông, rồi ôm lấy nó và nói: 37 “Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy; và ai tiếp đón Thầy, thì không phải là tiếp đón Thầy, nhưng là tiếp đón Đấng đã sai Thầy.”

Suy Niệm:     Các đức tính cần có của nhà lãnh đạo tinh thần.

Rất nhiều người muốn làm lớn để ra lệnh cho người khác, để được mọi người biết tới, và để mọi người hầu hạ mình. Điều này có thể áp dụng với những nhà lãnh đạo chính trị, quân sự, hay kinh tế; nhưng không được áp dụng cho những nhà lãnh đạo tinh thần. Chính Chúa Giêsu đã dạy bảo các môn đệ: “Vua các dân thì dùng uy quyền mà thống trị dân, và những ai cầm quyền thì tự xưng là ân nhân. Nhưng anh em thì không được như thế, trái lại, ai lớn nhất trong anh em, thì phải nên như người nhỏ tuổi nhất, và kẻ làm đầu thì phải nên như người phục vụ” (Lk 22:25-26).

Các Bài Đọc hôm nay liệt kê những đức tính cần có của người lãnh đạo theo tiêu chuẩn của Kitô Giáo. Trong Bài Đọc I, tác giả Thư Giacôbê liệt kê những điều tốt nhà lãnh đạo phải có và những điều xấu nhà lãnh đạo phải tránh xa. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu tuyên bố với các tông đồ: “Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người.” Chúa Giêsu làm gương bằng cách rửa chân cho các ông, và chấp nhận gian khổ của con đường Thập Giá để đưa mọi người về cho Thiên Chúa.

Lễ Kính Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Giáo Hội

St 3,9-15.20; Tv 87; Ga 19,25-34

BÀI ĐỌC 1 St 3,9-15.20
“Ta sẽ gây mối thù giữa mi và người đàn bà,
và mi sẽ cắn vào gót nó.”

Bài trích sách Sáng thế.

9 Đức Chúa là Thiên Chúa gọi con người và hỏi: “Ngươi ở đâu? ” 10 Con người thưa: “Con nghe thấy tiếng Ngài trong vườn, con sợ hãi vì con trần truồng, nên con lẩn trốn.” 11 Đức Chúa là Thiên Chúa hỏi: “Ai đã cho ngươi biết là ngươi trần truồng? Có phải ngươi đã ăn trái cây mà Ta đã cấm ngươi ăn không? ” 12 Con người thưa: “Người đàn bà Ngài cho ở với con, đã cho con trái cây ấy, nên con ăn.” 13 Đức Chúa là Thiên Chúa hỏi người đàn bà: “Ngươi đã làm gì thế? ” Người đàn bà thưa: “Con rắn đã lừa dối con, nên con ăn.” 14 Đức Chúa là Thiên Chúa phán với con rắn: “Mi đã làm điều đó, nên mi đáng bị nguyền rủa nhất trong mọi loài súc vật và mọi loài dã thú. Mi phải bò bằng bụng, phải ăn bụi đất mọi ngày trong đời mi. 15 Ta sẽ gây mối thù giữa mi và người đàn bà, giữa dòng giống mi và dòng giống người ấy; dòng giống đó sẽ đánh vào đầu mi, và mi sẽ cắn vào gót nó.” 20 Con người đặt tên cho vợ là E-và, vì bà là mẹ của chúng sinh.

ĐÁP CA Tv 87,1-2.3 và 5.6-7 (Đ. c. 3)

Đáp: Thành của Thiên Chúa hỡi, thiên hạ nói bao điều hiển hách về thành!

1 Thành Xi-on được lập trên núi thánh. 2 Chúa yêu chuộng cửa thành hơn mọi nhà của dòng họ Gia-cóp. /Đ.

3 Thành của Thiên Chúa hỡi, thiên hạ nói bao điều hiển hách về thành!
5 Nhưng nói về Xi-on, thiên hạ bảo: “Người người sinh tại đó.” Chính Đấng Tối Cao đã củng cố thành. /Đ.

6 Chúa ghi vào sổ bộ các dân: “Kẻ này người nọ đều sinh ra tại đó.”
7 Và ai nấy múa nhảy hát ca: “Xi-on hỡi, mọi nguồn gốc của tôi ở nơi thành.” /Đ.

Tung hô Tin Mừng x. 2 Tm 1,10
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a.
Kính chào Đức Trinh Nữ diễm phúc, Mẹ đã hạ sinh Chúa Giêsu.
Kính chào Mẹ Hội Thánh, Mẹ là Đấng sưởi ấm tâm hồn chúng con
với Thần Khí của Thánh Tử Giê-su Ki-tô. Ha-lê-lui-a.

TIN MỪNG Ga 19,25-34
“Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng: Thưa Bà, đây là con của Bà.”

+ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an.

25 Đứng gần thập giá Đức Giê-su, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Ma-ri-a vợ ông Cơ-lô-pát, cùng với bà Ma-ri-a Mác-đa-la. 26 Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng: “Thưa Bà, đây là con của Bà.” 27 Rồi Người nói với môn đệ: “Đây là mẹ của anh.” Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình. 28 Sau đó, Đức Giê-su biết là mọi sự đã hoàn tất. Và để ứng nghiệm lời Kinh Thánh, Người nói: “Tôi khát!” 29 Ở đó, có một bình đầy giấm. Người ta lấy miếng bọt biển có thấm đầy giấm, buộc vào một nhành hương thảo, rồi đưa lên miệng Người. 30 Nhắp xong, Đức Giê-su nói: “Thế là đã hoàn tất!” Rồi Người gục đầu xuống và trao Thần Khí. 31 Hôm đó là ngày áp lễ, người Do-thái không muốn để xác chết trên thập giá trong ngày sa-bát, mà ngày sa-bát đó lại là ngày lễ lớn. Vì thế họ xin ông Phi-la-tô cho đánh giập ống chân các người bị đóng đinh và lấy xác xuống. 32 Quân lính đến, đánh giập ống chân người thứ nhất và người thứ hai cùng bị đóng đinh với Đức Giê-su. 33 Khi đến gần Đức Giê-su và thấy Người đã chết, họ không đánh giập ống chân Người. 34 Nhưng một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người. Tức thì, máu cùng nước chảy ra.

 

CHÚA NHẬT CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG – Thánh lễ Chính Ngày

Cv 2,1-11; Tv 103; 1 Cr 12,3b-7.12-13; Ga 20,19-23.

BÀI ĐỌC 1 Cv 2,1-11
“Ai nấy đều được tràn đầy Chúa Thánh Thần,

họ bắt đầu nói các thứ tiếng.”
Bài trích sách Tông đồ Công vụ.

1 Khi đến ngày lễ Ngũ Tuần, mọi người đang tề tựu ở một nơi, 2 bỗng từ trời phát ra một tiếng động, như tiếng gió mạnh ùa vào đầy cả căn nhà, nơi họ đang tụ họp. 3 Rồi họ thấy xuất hiện những hình lưỡi giống như lưỡi lửa tản ra đậu xuống từng người một. 4 Và ai nấy đều được tràn đầy ơn Thánh Thần, họ bắt đầu nói các thứ tiếng khác, tuỳ theo khả năng Thánh Thần ban cho. 5 Lúc đó, tại Giê-ru-sa-lem, có những người Do-thái sùng đạo, từ các dân thiên hạ trở về. 6 Nghe tiếng ấy, có nhiều người kéo đến. Họ kinh ngạc vì ai nấy đều nghe các ông nói tiếng bản xứ của mình. 7 Họ sửng sốt, thán phục và nói: “Những người đang nói đó không phải là người Ga-li-lê cả ư? 8 Thế sao mỗi người chúng ta lại nghe họ nói tiếng mẹ đẻ của chúng ta? 9 Chúng ta đây, có người là dân Pác-thi-a, Mê-đi, Ê-lam, Mê-xô-pô-ta-mi-a, Giu-đê, Cáp-pa-đô-ki-a, Pon-tô, và A-xi-a, 10 có người là dân Phy-ghi-a, Pam-phy-li-a, Ai-cập, và những vùng Li-by-a giáp giới Ky-rê-nê; nào là những người từ Rô-ma đến đây; 11 nào là người Do-thái cũng như người đạo theo; nào là người đảo Cơ-rê-ta hay người Ả-rập, vậy mà chúng ta đều nghe họ dùng tiếng nói của chúng ta mà loan báo những kỳ công của Thiên Chúa!”

ĐÁP CA Tv 103,1ab và 24ac.29bc-30.31 và 34 (Đ. x. 30)

Đáp: Lạy Chúa, xin gửi thần khí tới,
và Ngài sẽ đổi mới mặt đất này. Hoặc: Đáp: Ha-lê-lui-a.

1ab Chúc tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi! Lạy Chúa là Thiên Chúa con thờ, Chúa muôn trùng cao cả! 24ac Công trình Ngài, lạy Chúa, quả thiên hình vạn trạng! Những loài Chúa dựng nên lan tràn mặt đất. /Đ.

24bcNgài lấy sinh khí lại, là chúng tắt thở ngay, mà trở về cát bụi. 30 Sinh khí của Ngài, Ngài gửi tới, là chúng được dựng nên, và Ngài đổi mới mặt đất này. /Đ.

31 Vinh hiển Chúa, nguyện muôn năm tồn tại, công trình Chúa làm Chúa được hân hoan. 34 Nguyện tiếng lòng tôi làm cho Người vui thoả, đối với tôi, niềm vui là chính Chúa. /Đ.

BÀI ĐỌC 2 1 Cr 12, 3b-7. 12-13
“Chúng ta đều đã chịu phép rửa
trong cùng một Thần Khí để trở nên một thân thể.”

Bài trích thư thứ nhất của Thánh Phao-lô Tông đồ gửi tín hữu Cô-rin-tô.

3bThưa anh em, không ai có thể nói rằng: “Đức Giê-su là Chúa”, nếu người ấy không ở trong Thần Khí. 4 Có nhiều đặc sủng khác nhau, nhưng chỉ có một Thần Khí. 5 Có nhiều việc phục vụ khác nhau, nhưng chỉ có một Chúa. 6 Có nhiều hoạt động khác nhau, nhưng vẫn chỉ có một Thiên Chúa làm mọi sự trong mọi người. 7 Thần Khí tỏ mình ra nơi mỗi người một cách, là vì ích chung. 12 Thật vậy, ví như thân thể người ta chỉ là một, nhưng lại có nhiều bộ phận, mà các bộ phận của thân thể tuy nhiều, nhưng vẫn là một thân thể, thì Đức Ki-tô cũng vậy. 13 Thật thế, tất cả chúng ta, dầu là Do-thái hay Hy-lạp, nô lệ hay tự do, chúng ta đều đã chịu phép rửa trong cùng một Thần Khí để trở nên một thân thể. Tất cả chúng ta đã được đầy tràn một Thần Khí duy nhất.

CA TIẾP LIÊN
Muôn lạy Chúa Thánh Thần, / xin ngự đến trần gian, / tự trời cao gửi xuống / nguồn ánh sáng tỏa lan. Lạy Cha kẻ bần hàn, / Đấng tặng ban ân điển / và soi dẫn nhân tâm / cúi xin Ngài ngự đến! Đấng ủi an tuyệt diệu / thượng khách của tâm hồn / ôi ngọt ngào êm dịu / dòng suối mát chảy tuôn! Khi vất vả lao công, / Ngài là nơi an nghỉ, / gió mát đuổi cơn nồng, / tay hiền lau giọt lệ. Hỡi hào quang linh diệu, / xin chiếu giãi ánh hồng / vào tâm hồn tín hữu / cho rực rỡ trinh trong. Không thần lực phù trì / kẻ phàm nhân cát bụi, / thật chẳng có điều chi / mà không là tội lỗi. Hết những gì nhơ bẩn, / xin rửa cho sạch trong, / tưới gội nơi khô cạn, / chữa lành mọi vết thương. Cứng cỏi uốn cho mềm, / lạnh lùng xin sưởi ấm, / những đường nẻo sai lầm, / sửa sang cho ngay thẳng. Những ai hằng tin tưởng / trông cậy Chúa vững vàng, / dám xin Ngài rộng lượng / bảy ơn thánh tặng ban. Nguyện xin Chúa thưởng công / cuộc đời dày đức độ, / ban niềm vui muôn thuở / sau giờ phút lâm chung. A-men. Ha-lê-lui-a.

Tung Hô Tin Mừng
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a.
Lạy Chúa Thánh Thần, xin ngự đến, cho tâm hồn tín hữu
được nhuần thấm muôn ơn, và cháy lửa yêu mến Ngài. Ha-lê-lui-a.

TIN MỪNG Ga 20,19-23
“Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em:
Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần”.

+ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

19 Vào chiều ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em!” 20 Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. 21 Người lại nói với các ông: “Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.” 22 Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. 23 Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.”

Suy Niệm: Các hoạt động của Thánh Thần.

Thánh Thần là Thiên Chúa bị bỏ quên. Để trắc nghiệm, chúng ta thử coi mình có nói về Thánh Thần được hơn 5 phút không! Thời đại của chúng ta, thời đại từ khi Chúa Giêsu về trời cho đến Ngày Tận Thế là thời đại của Thánh Thần; thế mà chúng ta lại biết rất ít về Ngài. May mắn cho chúng ta, Giáo Hội dùng ngày hôm nay để giúp chúng ta ôn lại giáo lý về Chúa Thánh Thần.
Các Bài Đọc hôm nay cho chúng ta nhìn thấy các khía cạnh khác nhau của Ngôi Ba Thiên Chúa. Trong Bài Đọc I, Sách CVTĐ tường thuật Thánh Thần hiện xuống và đậu lại trên mỗi Tông-đồ qua hình ảnh của cơn gió mạnh, hình lưỡi lửa, và sự kiện nói tiếng lạ. Trong Bài Đọc II, Thánh Phaolô đề cập đến những công việc của Thánh Thần làm nơi mỗi cá nhân và toàn thể Giáo Hội. Ngài nhấn mạnh đến sự hiệp nhất trong cùng một đức tin, một Phép Rửa, và một tình yêu; vì tất cả đều hoạt động trong cùng một Thánh Thần. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu nhấn mạnh đến vai trò của Thánh Thần trong việc sở hữu bình an và quyền tha thứ cho con người.

Thứ Bảy sau Chúa nhật VII Phục Sinh (Thánh lễ Ban Sáng)

Cv 28,16-20.30-31; Tv 10; Ga 21,20-25

BÀI ĐỌC 1 Cv 28,16-20.30-31
“Ông Phao-lô ở lại Rô-ma và rao giảng Nước Thiên Chúa.”

Bài trích sách Công vụ Tông đồ.

16 Khi chúng tôi vào Rô-ma, ông Phao-lô được phép ở nhà riêng cùng với người lính canh giữ ông. 17 Ba ngày sau, ông mời các thân hào Do-thái đến. Khi họ đã tới đông đủ, ông nói với họ: “Thưa anh em, tôi đây, mặc dầu đã không làm gì chống lại dân ta hay các tục lệ của tổ tiên, tôi đã bị bắt tại Giê-ru-sa-lem và bị nộp vào tay người Rô-ma. 18 Sau khi điều tra, họ muốn thả tôi, vì tôi không có tội gì đáng chết. 19 Nhưng vì người Do-thái chống đối, nên bó buộc tôi phải kháng cáo lên hoàng đế Xê-da; tuy vậy không phải là tôi muốn tố cáo dân tộc tôi. 20 Đó là lý do khiến tôi xin được gặp và nói chuyện với anh em, bởi chính vì niềm hy vọng của Ít-ra-en mà tôi phải mang xiềng xích này.” 30 Suốt hai năm tròn, ông Phao-lô ở tại nhà ông đã thuê, và tiếp đón tất cả những ai đến với ông. 31 Ông rao giảng Nước Thiên Chúa và dạy về Chúa Giê-su Ki-tô, một cách rất mạnh dạn, không gặp ngăn trở nào.

ĐÁP CA Tv 10,4.5 và 7 (Đ. c. 7b)

Đáp: Những kẻ sống ngay lành được chiêm ngưỡng thánh nhan.
Hoặc: Đáp: Ha-lê-lui-a.

4 Nhưng Đức Chúa ngự trong thánh điện, ngai Đức Chúa đặt trên cõi trời; Chúa đưa mắt nhìn, dò xét phàm nhân. /Đ.

5 Chúa dò xét người lành kẻ dữ, ghét những ai ưa thích bạo tàn. 7 Quả thật Chúa là Đấng công chính, ưa thích điều chính trực; những kẻ sống ngay lành được chiêm ngưỡng Thánh Nhan. /Đ.

Tung hô Tin Mừng x. Ga 16,7.13
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a.
Chúa nói: “Thầy sẽ sai Thần Khí sự thật đến với anh em;
Người sẽ dẫn anh em tới sự thật vẹn toàn.” Ha-lê-lui-a.

TIN MỪNG Ga 21,20-25
“Chính môn đệ này đã viết ra và lời chứng của người ấy là xác thực.”

+Tin Mừng Chúa Giê-su Kitô theo Thánh Gio-an.

20 Khi ấy, ông Phê-rô quay lại, thì thấy người môn đệ Đức Giê-su thương mến đi theo sau; ông này là người đã nghiêng mình vào ngực Đức Giê-su trong bữa ăn tối và hỏi: “Thưa Thầy, ai là kẻ nộp Thầy?” 21 Vậy khi thấy người đó, ông Phê-rô nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, còn anh này thì sao?” 22 Đức Giê-su đáp: “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh? Phần anh, hãy theo Thầy.” 23 Do đó, mới có tiếng đồn giữa anh em là môn đệ ấy sẽ không chết. Nhưng Đức Giê-su đã không nói với ông Phê-rô là: “Anh ấy sẽ không chết”, mà chỉ nói: “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh?” 24 Chính môn đệ này làm chứng về những điều đó và đã viết ra. Chúng tôi biết rằng lời chứng của người ấy là xác thực. 25 Còn có nhiều điều khác Đức Giê-su đã làm. Nếu viết lại từng điều một, thì tôi thiết nghĩ: cả thế giới cũng không đủ chỗ chứa các sách viết ra.

Suy Niệm: Phải rao giảng Tin Mừng và làm chứng cho Chúa trong mọi hoàn cảnh.
Mùa Phục Sinh sẽ kết thúc sau ngày hôm nay, để đón mừng Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống ngày Chủ Nhật, và sau đó tiếp tục tuần 8 mùa Thường Niên, bắt đầu ngày thứ hai.
Các Bài Đọc hôm nay đều rút ra từ chương cuối cùng của hai Sách: Công Vụ Tông Đồ và Tin Mừng Gioan mà chúng ta đã nghe suốt từ ngày đầu của Mùa Phục Sinh cho tới giờ. Đây là cơ hội thuận tiện để chúng ta nhìn lại hai Sách này và rút ra những điểm thần học chính yếu từ đấy. Mục đích của Sách CVTĐ là tường thuật sự thành hình của Giáo Hội qua sự rao giảng Tin Mừng và làm chứng cho Chúa Giêsu Phục Sinh, bắt đầu từ Jerusalem, đến khắp vùng Judea và Samaria, rồi cho đến tận cùng trái đất (Acts 1:8). Vì mục đích này mà thánh-sử Lucas chấm dứt Sách CVTĐ khi Phaolô đặt chân tới Rôma và bắt đầu rao giảng Tin Mừng trong trình thuật hôm nay. Rôma được coi là trung tâm của thế giới, một khi Tin Mừng đạt tới trung tâm của thế giới là có thể lan ra đến tận cùng trái đất. Trong cuộc hành trình rao giảng Tin Mừng từ Jerusalem đến Roma, niềm tin vào Chúa Giêsu Phục Sinh đã biến đổi các Tông-đồ và các môn đệ, từ những người nhát đảm sợ sệt thành những người can đảm, lợi khẩu, dám đương đầu với mọi quyền lực, và vượt qua mọi khó khăn để làm chứng cho Tin Mừng. Niềm tin vào Chúa Phục Sinh cũng biến đổi Phaolô, từ một người hăng say bắt đạo đến chỗ thành một người nhiệt thành rao giảng đạo, qua 3 cuộc hành trình đầy khó khăn, cam go, nguy hiểm.

Mục đích của Tin Mừng Gioan là tường trình những biến cố chính và quan trọng liên quan tới Chúa Giêsu, để khơi dậy niềm tin nơi khán giả; và vì niềm tin, họ được hưởng Ơn Cứu Độ. Đoạn kết của Tin Mừng hôm nay nói rõ: “Chính môn đệ này (Gioan) làm chứng về những điều đó và đã viết ra. Chúng tôi biết rằng lời chứng của người ấy là xác thực. Còn có nhiều điều khác Đức Giêsu đã làm. Nếu viết lại từng điều một, thì tôi thiết nghĩ: cả thế giới cũng không đủ chỗ chứa các sách viết ra.” Hai điều thần học quan trọng chúng ta nghe nhắc đi nhắc lại trong suốt Mùa Phục Sinh là tình yêu Thiên Chúa và lời hứa ban Thánh Thần: Để có thể rao giảng Tin Mừng và làm chứng cho Chúa Giêsu, hai điều này không thể thiếu nơi người rao giảng, và được ban cho từ Thiên Chúa, qua Đức Kitô.
Điểm quan trọng của mỗi ngày là Giáo Hội cố gắng sắp xếp song song, giữa những gì Chúa Giêsu nói hay những biến cố liên quan đến Ngài trong Phúc Âm, với những gì các môn đệ nói hay những biến cố liên quan tới các ông, để làm nổi bật một chủ đề hay hoàn thành lời hứa.